Cứ hẹn lại đi, 3 anh em lên xe Phương Trang từ Sài Gòn về Đức Trọng. Chuyến đi từ Sài Gòn lúc 15:00 đến Đức Trọng khoảng 21:00. Lâu rồi không về đây thấy trời lạnh. Không gian nơi đây thật yên tỉnh và bình an. Chúng tôi có một đêm đàm đạo cùng nhau, ngồi uống tách trà thưởng thức một nơi bình yên, nơi đó có tình bạn, tình anh em của cuộc sống.
Sáng chúng tôi đi dọc bờ hồ, đi ăn phở chay và uống cà phê trên đầu con hẻm, trời lạnh nhưng 3 anh em vẫn mặc quần ngắn (đúng nghĩa dân Sài Gòn, chỉ có người Sài Gòn ra đây mới không mặc áo lạnh).
Chiều khoảng 3 giờ, chúng tôi đèo 3 anh em đi về rẫy của thằng em. Con đường đất đỏ quanh co, hai bên đường là những hàng cây xanh mát, thỉnh thoảng thấy chiếc máy cày cải tiến chở hàng ngang qua. Có một chú chó ngồi giữa đường, nhìn rất dễ thương, cái đuôi ve vẫy như muốn đón chào chúng tôi . Đường này thằng em nó nói là đường 3 cấp : cấp 1, cấp 2, cấp Mẫu Giáo. Vì đường càng vào sâu là đường càng khó đi. 3 anh em tôi đèo trên chiếc xe honda, ngồi trên xe chạy như ngồi trên con ngựa trời.
Đến nơi nhà thằng em, tôi cảm nhận được một không gian rất đẹp, những hàng cà phê thẳng tấp, mùa cà phê đang đỏ rực trong rất đẹp. Tôi gặp bác Đoàn, nhìn bác còn trẻ và rất khỏe với tuổi gần 60. Chúng tôi chào bác với nụ cười nở trên môi rất tươi. Trước nhà bác Đoàn là sân phơi cà phê rất rộng, phía bên trái có một cái ao cá. Lúc chúng tôi ghé trời đã sắp sụp tối.
Chúng tôi trò chuyện với bác Đoàn, cùng với tách trà nóng nhâm nhi kể về công việc ở rẫy và quá trình bác vào rẫy lập nghiệp.
Tối đến cả gia đình bác Đoàn ngồi cùng nhau bên một bữa cơm tối thật ấm áp nghĩa tình. Tơi nhớ nhất là món cơm với “Muối Vừng “ và món gà kho rất ngon. Chút ly rượu cho ấm áp của cái lạnh nơi đây. Món này thằng em tôi cũng rất thích, thích nhất là về nhà về với mẹ để chờ đợi mẹ làm món này ăn.
Nhìn bác gái thân hình nhỏ gầy nơi vùng đất rẫy :” bán mặt cho đất, bán lưng cho trời “, tôi hiểu được sự vất vả đó. Vì tôi cũng từng vất vả làm ruộng, làm lúa cùng mẹ tôi.
3 anh em chúng chuẩn bị quay lai ngã ba chùa, đoạn đường khoảng 7 km để về lại nhà. Đâu đó có một người mẹ tiễn con trai về lại Sài Gòn. Đứa em tôi, đứng đó trong ngóng chiếc honda quay lại có đến khi không còn nghe tiếng xe máy của mẹ.
12 giờ khuya chúng tôi quay về Sài Gòn, nhớ nhất là đoạn đường đi bộ từ trong chùa ra đến đoạn đầu đường thật xa. Trời lạnh, chúng tôi lên xe, xe cứ chạy, cứ chạy đến đại lộ Đông Tây
Thời gian rất ngắn, nhưng với 2 ngày nhưng anh em đã có thời gian cùng nhau chia sẽ những niềm vui buồn của cuộc sống. Chúc thằng em sẽ thành công, thành công hơn nữa trên con đường phía trước.
