Tháng 12 năm nay trời lạnh, lạnh hơn những năm trước. Sáng thức dậy sớm tập thể dục, cái se lạnh của sài gòn vào dip cuối năm thật đặc biệt. Sáng nay, có một nồi cháo nấu sườn nóng hỏi, vừa thổi vừa ăn, thật ấm lòng cho mùa đông lạnh giá. 7 giờ chúng tôi đèo nhau trên chiếc xe honda thân yêu. Trời lạnh lạnh, tôi nhớ về những kỷ niệm thật đẹp và thật tuyệt vời.
Nhớ nhất là chuyến hành trình Đà Lạt bằng xe Viva với cuộc hành trình 300 km. Những khoảnh khắc, những lúc dừng chân, nhìn về những cảnh vật thật hữu tình, và có đôi lúc nhìn nhau nở nụ cười và cùng nhìn nhau về một hướng tương lai.
Dọc đường đi không thể rời mắt khỏi những tán thông hòa vào cùng ánh nắng nhẹ nhàng, ấm áp làm tôi vô cùng dễ chịu và trong lòng cảm thấy bình yên, quên đi bao nhiêu là phiền muộn. Cũng từ đây một tình yêu Đà Lạt đã len lỏi trong tôi đến tận bây giờ cũng như câu hát mãi ngân nga “Đứng trên triền dốc nhìn xuống đồi thông…”
Một địa điểm khác chắc chắn không quên là Chợ Đà Lạt. Ấn tương nhất là mứt hoa hồng. Buổi tối, giữa khí trời lạnh, không gì tuyệt vời bằng việc tản bộ cùng dòng người dọc theo Hồ Xuân Hương, rẽ sang chợ Đà Lạt uống cốc sữa đậu nành nóng nghi ngút khói cùng làn khói tỏa ra từ hơi thở, vừa ăn bánh tráng nướng vừa tán gẫu. Và tôi nhớ nhất là mòn quà “ đôi bao tay màu nâu “ cho đến giờ tôi vẫn giữ như một món quà kỷ niệm thật nhiều ý nghĩa. Chúng tôi rảo bước dọc theo đường bờ hồ Xuân Hương, trời lạnh đúng vào ngày Noel 24/12/2003, từ Hồ Xuân Hương chúng tôi đi dọc theo, một bài hát được hát lên:
Candle light and soul forever
a dream of you and me together,
Say you believe it, say you believe it,
Free your mind of doubt and danger,
be for real don’t be a stranger,
We can achieve it, we can achieve it…
Đó là bài hát :” 2 become 1 “. Cảm nhận một bài hát thật có nhiều ý nghĩa, cảm ơn thật nhiều, bát hát ấy đã cho tôi nhiều cảm giác trong một khung trời mộng mơ. Từng bước chân chúng tôi đi như muốn chậm lại để thời gian như muốn ngừng lại từng giây phút này. Chúng tôi bước tới cây cầu chữ Y, nhìn về hướng bờ sông, thời gian như ngừng lại, đó chính là nơi kỷ niệm bắt đầu.Món quà ấm áp chúng tôi dành cho nhau bên những cây đèn cây ấm áp nơi lạnh giá, Con đường chúng tôi đặt và khắc tên TL911 sẽ còn mãi nơi đó. Forever and together.

Lãng mạn quá anh ơi…
Một thời để nhớ, và bậy giờ cũng thế