Bài học từ mẹ

Mẹ hiền yêu dấu, mẹ kính yêu của con

Đêm nay, sau khi hoàn tất công việc thấy tinh thần thư thản vì vừa mới hoàn tất một dự án nhỏ trong năm. Tối về ngồi trước hành lang ngắm cảnh, cầm chiếc smartphone lên mở youtbe để nghe nhạc, tự nhiên xem được 1 clip rất xúc động : https://www.youtube.com/watch?v=iCEW6CnJzHo

Xem clip xong, tự nhiên nhớ lại những lúc tuổi thơ. Tôi lớn lên như thế nào, và dòng thời gian của tuổi thơ cứ ùa ùa về.

Mẹ tôi đã trải qua bao thời gian khó khăn của cuộc sống. Cuộc sống mưu sinh lo cho 4 anh chị em tôi. Mẹ không có tài sản to lớn, mẹ chỉ có tài sản lớn nhất là các con, mẹ có thể làm và cho tất cả. Cuộc sống buôn ba, mẹ tôi vất vả thức khuya, dậy sớm để nấu những tô phở bò thơm ngon và nồi sữa đậu nành cho những người lao động vất vả. Ai cũng nhắc mẹ về tô phở bò và ly sữa đậu nành.

Tôi còn nhớ lúc 12 tuổi, lúc đó tôi bắt đầu là tuổi thiếu niên, bắt đầu có sự cảm nhận về cuộc sống, và thấy được sự vất vả đó. Tôi thức dậy sớm, ngồi bên bếp lửa nhìn mẹ chuẩn bị nấu nồi phở thơm phức. Tôi phụ mẹ lặt rau thơm : rau lá quế, rau ngò gai, hành lá. Chuẩn bị nấu nồi sữa đậu nành, khi sữa chuẩn bị sôi bỏ vào đó lá dứa, hương thơm nghi nghút. Mỗi khuya tôi thường thức dậy 5 giờ, ngồi giúp việc cùng mẹ, những lúc đó tôi thấy sự vất vả của mẹ rất nhiều.

Ngoài việc buôn bán, mẹ tôi cũng thường ra đồng phụ ba tôi. Tôi còn nhớ nhất là có một lần, tôi đi bộ cùng mẹ ra đồng, ngày xưa không có xe chỉ đi bộ, mẹ tôi đi trước, tôi nhìn dáng hao gầy của mẹ tôi. Tôi thấy thương mà không thể nói nên lời. Tôi hỏi mẹ

Tôi :” Hôm nay mình ra đồng làm gì mẹ “

Mẹ : “ Hôm nay  mình ra đồng đi nhổ mạ ( dân gian thường gọi là đi giết người )

Tôi : “ Sao lại gọi là giết người vậy mẹ “

Mẹ : “ Thì mình nhổ cây mạ, là cây lúa con. Nó sẽ phải chết nếu như không trồng lại . Sau khi nhổ mạ xong, người ta sẽ lấy mạ con đi cấy, đi trồng lại ( có nghĩa là đi cứu người ) “

Tôi cảm thấy nhiều điều từ cuộc sống khi ra đồng. Tôi nhìn thấy cảnh vật thiên nhiên, cùng với những cảnh đồng lúa bát ngát, những chú cò trắng bay cả bầu trời, những đàn vịt bơi lội, những người cấy mạ đội những nón lá : bán mặt cho đất, bán lưng cho trời.

Tôi nhớ nhất là lúc cấy mạ hoàn thành, đồng ruộng mẹ còn dư mạ rất nhiều. Có một bác 6 qua xin mẹ tôi

Bác 6 : “ Chị Tám hả, chị cấy mạ xong hết rồi hả “

Mẹ :” Xong hết rồi chị 6 ơi “

Bác 6 : “ Chị Tám còn dư mạ, có thể cho tôi. Bên đồng tôi thiếu mạ “

Mẹ :“ Tôi còn dư, chị 6 cứ lấy . Chị cứ qua đó trông họ cấy đi “

Bác 6 vừa về lại đồng. Mẹ tôi liền lấy gánh, gánh mạ qua cho bác 6 liền. Tôi cảm thấy hạnh phúc và cảm thấy thật yêu mẹ. Một việc làm thật nhỏ, thật ý nghĩa. Cuộc sống cho đi  là nhận, sự ân cần và chu đáo đó là sự trân trọng

Bài học đó tôi ghi nhớ trong tâm hồn tôi từ đó. Trải qua bao nhiêu thăng trầm trong cuộc sống, giờ tôi đã lớn khôn. Những điều được coi như là đơn giản nhưng nó rất là quí trọng và lớn lao vô cùng.  Cảm ơn mẹ đã cho con hành trang để con có được như ngày hôm nay.

One thought on “Bài học từ mẹ”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *